review mộng hoa xuân
Cho nên giấc mơ, mộng ước của họ vẫn thơm mùi sách vở học trò, dịu dàng, lãng mạn. Không chỉ là hào hùng và hào hoa, hình tượng người lính trong Tây Tiến cũng phảng phất bóng dáng của những anh hùng chinh phu, tráng sĩ của văn học thủa trước.
Mộng hoa lục mang đến cho khán giả một câu chuyện vô cùng nhân văn và ý nghĩa. Bộ phim là câu chuyện về nữ quyền, là sự bình đẳng nam nữ. Ta có thể thấy được một Triệu Phán Nhi dám mạnh mẽ đứng lên đòi lại công bằng cho bản thân khi bị vị hôn phu sắp cưới bội bạc.
Độc giả Cheryl Luciers nhận xét về tác phẩm Thục Thiên Mộng Hoa Lục (Tập 1) Đây là một quyển truyện khá dày đối với tôi vì khi cầm một hồi lâu hơi mỏi tay nhưng lại rất thú vị về nội dung.
Thấp thoáng trong hoa, như mừng như giận. Nhởn nhơ mặt nước, khi bổng, khi là. Mày liễu cau cau, muốn nói mà còn e lệ, Gót sen chầm chậm, muốn dừng mà vẫn dạo qua. Phẩm chất đáng khen, giá trong ngọc sáng. Áo quần rất đẹp, lộng lẫy văn hoa, Kể dung mạo, hương lồng ngọc giát, Ví phong tư, rồng cuốn, phượng sa. Trắng như hoa mai tuyết phủ,
#Review MỘNG HOA XUÂN. Tác giả: Hắc Nhan Thể loại: Cổ đại, nữ cường, siêu siêu ngược, có yếu tố kỳ ảo, HE Độ dài: 16 chương Tình trạng: hoàn edit, đã xuất bản-----"Tháng Hai về, hoa đào thêm hồng, hoa mận trắng, hoa cải vàng phủ khắp đất trời, liễu xanh, xanh thắm
Quel Est Le Meilleur Site De Rencontre Vraiment Gratuit. Đây chỉ là tiểu thuyết, cho nên hình ảnh đang sử dụng chỉ là lấy từ phim ra làm mẫu cho hình tượng, ở đây là Lưu Liên Thành Hoắc Kiến Hoa trong Khuynh Thế Hoàng Phi và Tiểu Ngọc Triệu Lệ Dĩnh trong Tân Thục Sơn truyền kỳ. Đây chắc chắn là 1 câu chuyện hay, tuy nam chính thường hành hạ của nữ chính, nhưng trong cái hành hạ đó vừa là 1 loại phát tiết, cáu giận, vừa là bất lực, vừa lạ một loại sợ đánh mất! Cảnh báo trước Đây là thể loại ngôn tình chuyên mảng tâm lý hơn là tập trung khai thác tình tiết xung đột kịch tính, không thích hợp với những ai chỉ yêu thích nữ chính mạnh mẽ theo kiểu động tay động chân hay nổi loạn, cũng chẳng thích hợp với ai tôn sùng nam chính vẹn chính Mi Lâm. Tên khác Tứ Thập Tam 43; Tên thật Xuân Hoa; Tên thân mật Hoa Hoa Nhi Nam chính Mộ Dung Cảnh Lâm gây ấn tượng với tôi rằng nàng rất tham sống sợ chết, bởi vì nàng không có lý do để chết nên nàng luôn cố sống, sống được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Tôi càng thích cách nàng đối mặt với muôn vàn khó khăn vẫn có thể kiên trì vượt qua, dù trong lòng nàng vô cùng thương tâm, nàng từng khóc chốn không ai thấy, tim động không ai hay, tâm trí tưởng chừng tĩnh lặng như nước hồ thu thực chất vẫn có lúc gợn sóng lăn tăn. Tôi vẫn thường thấy cảnh nhân vật tham sống sợ chết vất hết thể diện chuyện gì cũng làm. Song tôi lại không thấy cái chất hèn mòn nào trong những lần Mi Lâm nhẫn nhịn chịu hết mọi trận đau thương, cũng chưa bao giờ nàng mang giọng oán hận nặng nề không cam tâm vì những gì mình đã làm. Nàng luôn tự nhủ mọi thứ đều do nàng lựa chọn, không oán không hối. Có điều nếu mọi người hiểu lầm nàng là loại người chỉ biết cam chịu, tự dằn vặt bản thân thì sai rồi, với tôi, thuận theo và đón nhận mọi biến cố xảy đến với mình mà vẫn có thể kiên cường sống tiếp – không phải hèn nhát mà cần một loại dũng khí mạnh mẽ đến nhường nào. Dù nàng có hơi ngốc một chút, thì nàng cũng không ngu muội, nàng biết làm gì với những người mình yêu thương và những người tồi tệ với nàng – Quan trọng nhất, nàng vẫn luôn hướng về tương lai được tự do không lệ thuộc vào vẫn luôn thể hiện bản thân là loại người bàng quang vị kỷ, thì bản tính nàng thiện lương vẫn là điều chắc chắn, nếu không đã chẳng đèo bồng một gã tàn phế hết lên bờ xuống vực rồi lại săn sóc và cầu mong khoảnh khắc này kéo dài mãi… Tôi càng thích lối văn không miêu tả hoa mỹ diễm lệ nhan sắc của Mi Lâm, chỉ nói rằng nàng xinh đẹp, lúc cười càng thêm yêu kiều, vậy là đủ rồi! Tôi luôn cảm thấy cách miêu tả như ngũ quan tuyệt mĩ như tạc, hay tựa tiên nữ giáng trần rất là mơ hồ và giả tạo, nên tôi thấy cảch diễn tả đơn giản như vậy rất dễ nghe! Nhan sắc Mi Lâm không được miêu tả kỹ lưỡng, chỉ được nói rằng “vốn dĩ xinh đẹp, lúc cười càng thêm yêu kiều”. Nàng trầm lặng, cung cúc nép mình đáp ứng mọi yêu cầu, song thời gian cùng Mộ Dung Cảnh Hoa bị phế kinh mạch vào sinh ra tử, nàng cũng có cơ hội được sống đúng là mình, nụ cười tươi tắn của nàng lúc đó, hắn sau này suốt đời không thể thôi nhung nhớ. Mộ Dung Cảnh Hòa là nhân vật bá đạo nhất tôi từng thấy, tôi đã gặp không ít những nam chính yêu thương nữ chính nhưng vẫn giày vò làm đủ chuyện phát tiết, còn riêng chàng ta thì chẳng biết bản thân yêu thương nữ chính đến nhường nào, đến cả lòng mình chàng ta còn không rõ ràng, huống chi là đối xử nữ nhi thường tình. Diễn biến của Mộ Dung Cảnh Hóa rất dễ hiểu, dù rất khó lường, nhưng bởi vì ban đầu hắn vốn chẳng hề yêu thương gì nàng, cho nên hắn lấy một nữ nô tài là nàng ra chiều lòng ý trung nhân là chuyện rất đỗi bình thường! Hắn chưa bao giờ tỏ vẻ là người tốt, thì đương nhiên hắn là kẻ xấu. kẻ xấu mà đòi tử tế với người dưng nước lã, thì đúng là chuyện giả tạo, nực cười! Có 1 câu rất đúng bản chất của Mộ Dung Cảnh Hòa là “Ta không cố ý hại nàng. nàng sống hay chết có liên quan gì đến ta?” – Hắn không biện minh cho những gì mình đã làm, hắn chỉ nói sự thật – dù sự thật đó làm người ta muốn dzộng bể mặt hắn! Mộ Dung Cảnh Hòa không được miêu tả kỹ ngũ quan đẹp đến mức nào, trong mắt Mi Lâm ban đầu là khuôn mặt của kẻ nữ sắc quá độ, sau đó là nam tử tuấn tú vì lụa. Bề ngoài Mộ Dung Cảnh Hòa thường khoác áo lông thú, áo bào bá khí, mưu dũng kỳ phùng, lòng sâu không ai đong đếm được. Chưa kể hắn là vương gia đứng trên vạn người, là dũng tướng đã từng lập nhiều đại công, ấp ủ bày mưu tính kế tranh quyền đoạt lợi, giành lấy sống chết cho bản thân, là loại đúng chất người ta nói “Vô độc bất trượng phu”! Đặc biệt, nhân vật này rất sát thực tế với kiểu nam nhân với lối tư duy phong kiến cổ đại, xem trọng quyền lực và địa vị, chứ không “thi vị hóa” như các kiểu nam chính khác kiểu nam chính có hoàng tử, vương gia nhưng hiền lành tới mức gặp ai cũng hết lòng hết dạ, kiểu nữ chính xuất hiện là 2 người kết liền chẳng hạn. Tuy nhiên, tôi cam đoan Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không phải hạng ác bá gì, bởi vì hắn vẫn có lòng biết ơn, lòng kính ngưỡng và đối đãi tốt với những người tốt với mình – Chỉ là, hắn có quan niệm rất rõ ràng về giai cấp và ứng xử theo đúng địa vị của hắn. Nói công bằng, Mi Lâm và hắn sẽ không bao giờ yêu thương nhau được. Vì một kẻ tàn nhẫn, không quan tâm sống chết người khác cùng một cô gái chỉ cần sống qua ngày, tâm địa thiện lương và giai cấp cách biệt sẽ chẳng bao giờ giao nhau giữa cuộc đời. Nhưng đại nạn ập tới, duyên phận có thể không phải là kì ngộ, nhưng số phận đúng là kì diệu, cơ hội cùng Mi Lâm ra sống vào chết đó đã khiến Mộ Dung Cảnh Hòa phát hiện một sự thật rằng Người có thể chết cùng hắn vẫn có Mục Dã Lạc Mai, nhưng người có thể cam tâm tình nguyện sống cùng một gã tàn phế như hắn thì duy nhất chỉ có mình Mi Lâm. Thực ra từ khoảnh khắc đó hắn đã vô tình cân đo giữa Lạc Mai và Mi Lâm, chỉ là hắn không nhận ra mà thôi. Nhưng thử ngẫm kỹ, nếu hắn chỉ vì vài ngày bên cạnh Mi Lâm mà quên đi người con gái hắn đã yêu, đã lưỡng tình tương duyệt cùng hắn suốt thời gian qua, bỏ qua cả địa vị để lấy Mi Lâm. Thì hắn đã không phải Mộ Dung Cảnh Hòa. Nhất là khi hắn dễ dàng bỏ người cũ để theo người mới như vậy, thì chúng ta có nên đặt câu hỏi, nếu sau này khi hắn sa cơ gặp một người con gái khác cũng săn sóc hắn như Mi Lâm, có khi nào hắn cũng thay lòng đổi dạ không!? Thế nên, việc hắn dây dưa không thể từ bỏ một Mục Dã Lạc Mai tài sắc vẹn toàn, đem lòng yêu hắn, lưỡng tình tương duyệt môn đăng hộ đợi hắn 5 năm là không sai – Ít ra như vậy chứng tỏ đức tính thủy chung của hắn. dù việc hắn yêu với việc hắn ngủ với gái khác chả liên quan gì! May là từ khi hắn có Mi Lâm là không ở với con nào nữa, không thì tui chẳng thể ở đây nói tốt cho hắn đâu! Nhưng suy cho cùng, với Mi Lâm, hắn chỉ là một nam nhân, chẳng phải vương gia, dũng tướng gì cả, giống như những tháng ngày nàng sưởi ấm cho hắn… luôn chân chân thực thực như thế. Hắn hành hạ Mi Lâm, nói những lời khó nghe, căn bản vì hắn vốn dĩ chưa bao giờ nói lời mật ngọt! Với nàng càng chói tai gai mắt hơn là bởi vì hắn ghét nàng nhất khi nàng bỏ hắn ở ngoài mắt. Có khi hắn chỉ hy vọng, nàng nổi giận với hắn thôi cũng được! Hắn không khống chế được con tim mình. Lòng hắn vốn đã nguội lạnh, nay lại cháy vì một người khác. Mà lại không đủ sáng suốt để nhận ra điều đó và dũng khí để thay đổi. Tuy nhìn qua hắn so với Mi Lâm, ngược tâm chưa đủ bằng. Nhưng cái ngược tâm lớn nhất là “người yêu chết ở nơi hắn không hay biết, đến tìm nàng thì xác nàng thậm chí đã không còn nguyên vẹn” thì hắn lại phải gặp, người ta chẳng phải nói sinh ly tử biệt là chuyện đau lòng, nhưng việc không thể gặp mặt nhau lần cuối, giãy bày cho nhau nghe tâm tư của mình, mới là chuyện cả đời thương tâm hối hận nhất! Mộ Dung Cảnh Hòa từng muốn bẻ hoa mai giữa trời tuyết đêm cho Mi Lâm đang bị giam trong ngục, nhưng lại nhớ nàng chỉ thích hoa xuân tháng hai, tự cảm thấy chướng mắt, không nhịn được dùng nội lực đánh gãy cành mai đó. Thực ra, Mộ Dung Cảnh Hòa luôn bị ngược ngầm, nhưng do tác giả cố tình viết một cách hời hợt, nhất là khi cốt truyện đi theo dòng suy nghĩ của Mi Lâm nhiều hơn. Để ý sẽ thấy, hắn từng là một người không màng vương vị, chỉ toàn tâm toàn ý chinh chiến sa trường bảo vệ quốc gia, cho đến khi bị chính vua cha và hoàng huynh mình ám hại đến suýt đứt hết kinh mạch, vất vả lắm mới qua khỏi nhưng còn di chứng. Từ đó mất lòng tin tới mức phải ngụy trang bản thân, chịu sự khinh rẻ của chính người mình yêu mà không dám đánh cược để giải thích, sống trong cảnh mỗi ngày đều phải đề phòng. Cuối cùng bị phế toàn thân chỉ vì sĩ diện của người mình yêu nhất, để rồi hắn phải cầu cứu đến Mi Lâm… Có phải quá trớ trêu khi đến cả người hắn yêu cũng không thể làm hắn tin tưởng được? Thế đó, hắn cũng đau, đau cả khi hắn trót thay lòng đổi dạ vẫn cố thủy chung mối tình cũ, vẫn không nhận ra Mi Lâm quan trọng với hắn biết chừng nào… Từng nhát dao đâm vào nơi yếu hại nhất của hắn, cho nên biết nói ai đau hơn ai đây? Có lẽ so với Mi Lâm nhát này chồng nhát kia, sớm có thể bị coi là nhiễm trùng hoại tử luôn cũng được, thì hắn không đến nỗi vạn tiễn xuyên tâm, nhưng nhát nào cũng chí mạng! Suýt nữa tôi còn tưởng hắn đã hóa điên rồi, ôm xác chết đi khắp nơi mà còn ra vẻ y hệt như nàng còn sống, hắn nỉ non rằng hắn chưa từng từng tặng nàng cái gì, hắn muốn mua cho nàng bộ quần áo mới, hắn nói nàng hát bài xuân gì đó rất chán, nên hắn hát cho nàng nghe, lại hát nhầm bài hát Bá Vương Ngu Cơ, hoảng lên tự phỉ phui cái miệng, hắn đút cháo của nàng uống, mặc cho từng giọt cháo cứ rơi rớt xuống đất như những giọt nước mắt… Hắn bày tỏ rằng hắn muốn dắt nàng đi khắp thế gian, ngắm nhìn hoa xuân mà nàng luôn mong ước… Có thể tưởng tượng nổi không!? Mộ Dung Cảnh Hòa vốn rất ghét mùi tanh hôi, lại còn mang thân phận cao quí, ngay lúc bá nghiệp bao năm nếm mật nằm gai đã nằm gọn trong tay… hắn lại bỏ tất cả dở sống dở chết đi làm chuyện này.. Đây ngàn vạn lần không phải loại chuyện mà con người hắn trước kia sẽ làm, hắn điên tới mức không phát hiện nổi trên khóe mi kẻ chết không có nốt ruồi hắn yêu thương. Nói cho công bằng, bỏ qua hạnh phúc rồi, còn ai để tâm đến nỗi khổ tâm của ngươi? Trích “Thiên Cổ” – Alan Mộ Dung Cảnh Hòa lâm vào thế sống dở chết dở này, đều do hắn không biết quí trọng nàng, không tự biết lòng mình nàng chứa bao nhiêu cân nặng, cứ ỷ rằng nàng dù sao cũng không thể rời khỏi hắn, cho rằng bản thân có thể chống đỡ, đến khi mất đi rồi mới biết tinh lực thực chất chống đỡ được bao nhiêu phần, biết được rốt cục nàng quan trọng với bản thân hắn nhiều biết mấy… Về phần Mục Dã Lạc Mai, một nữ nhân tài sắc vẹn toàn, một nữ tướng có chính kiến, yêu 1 người, trung trinh chờ đợi 1 người. Song cái tôi quá lớn, chỉ ưa mềm không ưa cứng, đối diện với Mộ Dung Cảnh Hòa tùy biến bất ngờ, không biết nhân nhượng thông cảm cho người mình yêu, chưa đầy 10 câu đã nổi giận nhìn nhau. Nghe khích vài câu đã giở giọng mặc kệ không cần, cô ta thiếu mất sự đồng cảm và thấu hiểu để tạo nên bầu không khí ấm cúng và hạnh phúc. Hơn hết cô ta cũng không tin tưởng Mộ Dung Cảnh Hòa, có thể cùng Mộ Dung Cảnh Hòa đứng trong ánh hào quang, nhưng lại không thể cùng Cảnh Hòa đâm xuống vũng bùn, liếc nửa con mắt nhìn kẻ phong lưu bỏ qua bá nghiệp, dù mang lòng mong hắn trở lại như xưa thì sao chứ, thực tế Lạc Mai không hiểu Mộ Dung Cảnh Hòa, hết lần này tới lần khác, cô chọn cái tôi của mình, chính kiến của mình, chứ không phải vì Mộ Dung Cảnh Hòa mà hành động. Đỉnh điểm tồi tệ nhất là khi cô ta giết chết Mi Lâm vì ghen tuông đố kỵ, còn muốn giết cả Mộ Dung Cảnh Hòa chỉ vì “không muốn hắn ô danh đời sau“. Cô ta chỉ muốn một Mộ Dung Cảnh Hòa trung thành với triều đình, cùng chiến đấu trên sa trường, không đời nào chấp nhận một kẻ soán ngôi vua, một kẻ chìm trong nữ sắc, một kẻ ngày ngày chỉ muốn sống rúc an nhàn. Cô ta chỉ muốn một Mộ Dung Cảnh Hòa như ý nguyện của cô ta, không quan trọng trái tim hắn như thế nào. Hoàn toàn khác với Mi Lâm, Mi Lâm chỉ sớm tối bên Mộ Dung Cảnh Hòa thất thố, không hề yêu cầu hắn điều gì, không hề trông mong hắn sẽ mang bộ dáng gì, làm những gì… chỉ là yêu. Từ đó tạo nên sự khác biệt nhất trong mắt gã đàn ông tàn nhẫn đó. Thiên vị một chút, Mục Dã Lạc Mai rất hoàn hảo ở nhan sắc, năng lực, gia thế, địa vị, lòng kiêu hãnh, đúng kiểu nữ chính trong các ngôn tình khác đấy. Nhưng tôi không cảm nhận được lòng nhân từ và đức tính hy sinh vì người khác ở cô gái này. Cô ta lôi tù binh ra để huấn luyện binh sĩ giết chóc đã chứng tỏ bản chất tàn nhẫn của mình rồi. Cô ta là tướng quân thì sao chứ? Cô ta thậm chí còn không xem người khác là con người. Cái hay của truyện là phần Mộ Dung Cảnh Hòa bị liệt toàn thân, Mi Lâm bị câm. Chính vì Mộ Dung Cảnh Hòa sau đó bị liệt, nên mới có thể ở cùng nàng ra sống vào chết, chứ bằng không sớm đã một phát giết nàng, miễn có cơ hội nảy sinh tình cảm đồng chí đồng đội vào sinh ra tử gì hết. Chính vì Mi Lâm sau đó bị câm, nên không phải khách sáo trả lời, vâng vâng dạ dạ, việc gì cũng có thể giấu giếm, có cớ để không trả lời hắn, khiến hắn oán không hết, chỉ biết tức vì nàng bỏ qua mình. Mộ Dung Cảnh Hòa phát hiện xác chết không phải Mi Lâm, vừa vui mừng cười phá lên, sau đó lại đau khổ đến mức khóc thét không kìm lại được Đời này của Mộ Dung Cảnh Hòa, may mắn có Mi Lâm – người con gái sưởi ấm cho lòng hắn và Thanh Yến – người hầu trung thành nhất của hắn. Cả hai là ánh sáng lớn nhất cho cuộc đời tăm tối luôn bị phản bội của hắn. Còn đời này của Mi Lâm. Xui xẻo nhất là gặp hắn. Đau khổ nhất là gặp hắn. Nhưng cũng đẹp nhất khi có hắn. Duyên phận là 1 cái gì đó diệu kì biết mấy! ❤ Tôi thích kết cấu câu chuyện, thích Việt Tần, Thanh Yến, Thi Quỷ, Lang trung chốc đầu ông lang y này cực đáng yêu, tôi thích ổng lắm!. Hắc Nhan viết rất hay, người dịch cũng rất tốt, tôi rất ưng ý, một chút tình cảm nam nữ, một chút chuyện chính trị quyền lực, nghiêng nhiều về chuyện tình cảm hơn, rất hợp với các đối tượng bạn đọc không thích cốt truyện chồng chéo phức tạp. Tôi chỉ hơi tiếc là câu chuyện khép lại sớm quá, không phải là ngược chưa đủ thỏa, mà là tôi muốn biết vài chuyện về cuộc sống của Mi Lâm và Mộ Dung Cảnh Hòa, cuối cùng hắn cũng nâng niu nàng! Sao truyện này lại không có ngoại truyện chứ!? Tôi chỉ muốn thấy Mi Lâm hạnh phúc nhiều hơn! Mộ Dung Cảnh Hòa giả thói đam mê nữ sắc, nhưng hoan ái không bao giờ cởi y phục, càng không cho người khác nằm sau lưng mình, lúc ngủ vẫn luôn tỉnh táo. Trải qua lần bị phế kinh mạch phải dựa vào Mi Lâm. Sau này phục hồi, hắn luôn thích ôm Mi Lâm vào lòng để ngủ, ngủ ngon nhất là ở ngôi nhà gỗ ngày xưa họ trú thân, cũng chỉ cởi y phục để lộ cơ thể chi chít sẹo để thỏa sức yêu nàng. Cảm thụ nông cạn, không dám viết lách. Riêng bộ cuối cùng là Mộng Hoa Xuân do trên mặt bằng chung không thuộc dạng best-seller, ít được chú ý, dù là người đọc hay fan của Hắc Nhan đa phần đều mắng tên khốn nạn Mộ Dung Cảnh Hòa rần rần, cá nhân người viết lại thấy anh này dù tồi tệ, khốn nạn, nhưng cũng có cái đáng yêu, mối tình này thật tốt, Mi Lâm thật kiên cường. Nên mới viết review cá nhân, nói về những cảm xúc ít ai nói tới đó. ! Chỉnh sửa ngày 14/6/2017
review mộng hoa xuân