kiêu kiều vô song

Phù Thế Song Kiều Truyện lấy bối cảnh thời Hậu Chu, gia đình họ Phù là tâm điểm chú ý của thiên hạ với lời tiên tri nổi tiếng: 1 trong 2 người sẽ trở thành hoàng hậu tương lai, và hai chị em họ Phù, họ sẽ gián tiếp phá hủy ngai vàng. Kiều Kiều Vô Song - (Chương 46) - Tác giả Lâm Gia Thành Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Bạn đang đọc bộ truyện Kiều Kiều Vô Song của Lâm Gia Thành tại Truyenonline123.net . Bộ truyện Kiều Kiều Vô Song thuộc thể loại (Ngôn tình) là Sự kết hợp độc đáo của tác giả Lâm Gia Thành, tạo nên một câu chuyện vô cũng hấp dẫn. KIỀU VÔ SONG hiện là CEO and Founder 388BET, VÔ SONG TIỂU THƯ là một chuyên gia trong lĩnh vực cá cược thể thao, cá cược trực tuyến Kiêu kiều vô song. Nam Bắc triều thời kỳ, trọng sinh ngụy bệnh kiều mỹ nhân kiêu hoa vô song chi lộ. Nàng có một cái nếm tẫn thế gian trắc trở thống khổ, tự xưng vương sau, ở nàng trước mộ khóc rống ấu đệ. Nàng có một cái vĩ đại vô cùng, lại chỉ ở trong truyền Quel Est Le Meilleur Site De Rencontre Vraiment Gratuit. Kinh Châu tháng Bảy cây cối xanh um tươi tốt, mưa gió triền chiếc xe lừa chạy chầm chậm trên đường cái đi từ thành Kinh Châu đến huyện Thanh Sơn. Khoảng thời gian này Kinh Châu cứ mưa mãi không ngớt, đường cái lầy lội đầy bùn đất, ổ gà khắp nơi. Cả chiếc xe lừa và ba người hầu đang cưỡi lừa đều bị bùn lầy bắn bẩn lấm lem. Mãi đến khi vào tới huyện Thanh Sơn, cả xe lẫn người mới biết đến cảnh khô ráo là như thế mặt ba người hầu bên cạnh chiếc xe lừa có vẻ thoải mái, một người đàn ông chạc ba mươi tuổi ghé lại gần xe lừa, hưng phấn báo “Nữ lang, cuối cùng cũng đến nơi rồi.”Màn xe được vén lên, một thiếu nữ ló mặt ra. Nàng tên Cơ Tự, năm nay khoảng mười ba mười bốn tuổi. Tuy tuổi tác còn nhỏ nhưng đã toát lên nét xinh đẹp. Vầng trán rộng, sóng mũi cao thẳng đến tận ấn đường, mái tóc dài đen nhánh. Người dân Thanh Sơn đều mặt vàng răng đen, chỉ mình nàng có hàm răng trắng bóng đến lóa mắt, vừa nhìn đã biết là cô nương yêu kiều có xuất thân phú quý rồi. Thế nhưng nếu đem so với những cô nương cùng trang lứa ở vùng Giang Nam, dáng vóc nàng có vẻ cao gầy hơn, hàng mày dài đến gần hai bên tóc mai và đôi mắt phượng trong veo càng làm nổi bật lên vẻ ngây thơ xinh xắn có chút kiêu ngạo của Tự ló đầu ra, nhìn từng thửa ruộng dưới bờ đê và thôn làng lấp ló sau rừng cây. Dần dần mắt nàng ngây dại, hàng mày cau chặt, bất động thật đàn ông kia kinh ngạc gọi “Nữ lang? Nữ lang? Người sao thế?”Cơ Tự còn đang lẳng lặng quan sát thôn làng kia bất chợt giơ hai tay ôm đầu, rên người đàn ông và người đánh xe lừa đồng thời lo lắng gọi “Nữ lang? Nữ lang?”Cơ Tự khẽ lắc đầu, giọng nói khàn khàn “Ta không sao.”Người đánh xe ngồi phía trước lo âu hỏi han “Nữ lang, cả tháng nay người cứ đau đầu mãi, bảo người đi xem bói người lại không thích, muốn mời thầy thuốc thì xung quanh đây lại không có đại phu nổi danh...”Không đợi ông cằn nhằn xong, Cơ Tự liền hắng giọng ngắt lời “Lê thúc, ta không sao đâu.” Nàng ngồi thẳng lưng, tuy sắc mặt vẫn còn tái nhợt nhưng gần như nàng đã bình tĩnh lại, “Dạo gần đây trong đầu ta hay xuất hiện ảo giác, chắc do nghỉ ngơi không tốt thôi.”Lúc Cơ Tự nhắc đến “ảo giác”, vẻ mặt hơi khác thường. Đồng thời nàng lại quay đầu nhìn về phía cánh đồng mênh mông bát ngát dưới chân đây có đến trăm mẫu ruộng phì nhiêu đều thuộc sở hữu của nàng, mà nó cũng chính là tài sản quan trọng nhất của Cơ Tự hiện là lần đầu tiên nàng đến huyện Thanh Sơn, trước kia cũng chưa từng có dịp được ngắm phong cảnh nơi đây. Nhưng vừa rồi nàng mới chỉ nhìn thoáng qua, trước mắt đã xuất hiện ảo giác. Trong ảo giác, cơn hồng thủy đục ngầu nghiêng trời lệch đất cuồn cuộn ập đến, sau khi phá vỡ bờ đê trước mặt, chúng tuôn trào ùng ục nhấn chìm cả thôn làng khói bếp lượn lờ, rừng cây xanh tốt khi nàng vừa chớp mắt, ảo giác kì dị kia lập tức biến không phải là lần đầu tiên Cơ Tự thấy ảo giác, suốt một tháng nay, những ảo giác tương tự đã xuất hiện bốn lần rồi. Lần thứ nhất là khi vừa gặp người xa lạ nàng đã biết ngay tên họ và lai lịch của đối phương. Lần thứ hai là lúc nàng đang đi trên đường cái, tình cờ nghe thấy tiếng đàn liền đoán được tên đàn cổ đối phương đang sử dụng là gì, giai điệu tiếp theo sẽ thư thế nào và bị lỗi nhịp ở đâu... Nhưng trên thực tế nàng chỉ là cô nương mới mười ba mười bốn tuổi mới tiếp xúc với đàn mà thứ ba thì lại càng ly kỳ hơn. Khi nàng nghỉ tại khách điếm, nghe thấy mấy kẻ học sĩ đàm đạo viển vông suốt một canh giờ. Ngay từ câu đầu tiên họ nói, nàng đã biết nó được trích từ điển cố nào, nội dung câu tiếp theo sẽ ra sao và tiếp nữa sẽ thế lần thứ tư cũng chính là bây giờ, nàng đã thấy cơn đại hồng thủy khi nãy. Nghĩ đến những ảo giác mình đã chứng kiến ba lần trước đều linh nghiệm, sắc mặt Cơ Tự rất khó này giọng Lê thúc vang lên “Nữ lang, phía trước có đường, chúng ta vào thôn không?”Cơ Tự mấp máy môi, nàng nhìn xa xăm một hồi rồi chỉ về phía bờ đê “Bây giờ vẫn còn sớm, đi dạo ven đê một lát đã.”“Vâng!” Trong tiếng trả lời vang dội của hai hộ vệ, con lừa lại lóc cóc bước đi, chiếc xe tiếp tục lăn bánh về phía đó, mặt trời mới chếch về phía Tây, thời tiết tháng bảy tháng tám nóng hừng hực, mặt trời chói chang trên cao như thiêu đốt cả vùng trong không khí oi ả thế này, phía Đông lại vang lên tiếng sấm rền. Hộ vệ Dữ Trầm năm nay gần ba mươi tuổi nhìn về phía Đông, reo lên “Lại có sấm rồi! Nửa tháng nay ngày nào cũng sấm đánh rền vang, không biết hướng đó đã bị mưa gió ngập lụt đến mức nào nữa.”Một hộ vệ khác tên Tôn Phù có vóc dáng nhỏ thó, khuôn mặt tam giác, vẻ mặt lanh lợi nói “Đội lái buôn chúng ta gặp năm ngày trước chẳng nói rồi còn gì, khoảng thời gian này có đến bảy tám huyện đều mưa mãi không dứt, họ kể miếu Long Vương ở nơi đó hương khói còn vượng hơn cả năm trước.”Hai hộ vệ ung dung tán gẫu, thỉnh thoảng nhìn lướt sang nữ lang nhà mình. Thấy sắc mặt Cơ Tự trắng như tờ giấy, họ đều lo một lúc, giọng Lê thúc vang lên ở phía trước “Ơ, đông người quá, không biết mấy dân làng này đang làm gì vậy nhỉ?” Ông đứng trên xe rướn cổ ngó người đều nhìn theo ánh mắt của Lê thúc. Tôn Phù hô lên “Hình như họ đang tu sửa thổ long đấy. Để tôi xem thử...” Ông nhón chân lên nhìn, lập tức nói, “À phía sau rừng cây kia có một miếu thổ địa mới xây. Đúng rồi, có lẽ địa thế miếu thổ địa quá thấp, đám dân làng lo trời mưa sẽ làm ngập tượng thần, chọc giận ngài thổ địa nên vội xây thổ long chặn nước lại.”Cơ Tự cũng nghiêm túc phía Tây cách họ một hai dặm có một miếu thổ địa mới xây trong rừng cây nhỏ, nhóm dân làng đang tay xách vai gánh từng đống đất để lấp khe núi phía sau miếu thổ thời Đông Hán đến nay đã hơn hai trăm năm, chiến tranh nổi lên khắp nơi, vương triều lần lượt thay đổi. Chuyện thế gian chính là vậy, không phải dương áp đảo âm thì là âm cưỡi cổ dương. Giống như thời đại bây giờ, người chết quá nhiều, nhưng lại không thấy long khí của triều đình được vạn dân khuất phục kia có thể đường đường chính chính áp đảo ma quỷ. Dân sinh đồ thán, cuộc sống khốn cùng không tài nào có được dương khí sinh cơ để trấn áp tai họa, cho nên bệnh tật triền miên, thần hồn nát thần tính khiến dân chúng đương thời đều tin vào quỷ thần răm rắp. Mà người dân trên đất Kinh Châu lại càng nổi tiếng thích xây “dâm tự” Dâm tự là chỉ những nơi cúng bái không hợp lễ lúc này, sáu chiếc xe bò xa hoa chạy đến từ phía đối diện. Nhìn khí thế long trọng kia, Lê thúc vội vàng điều khiển xe lừa tránh sang một bên. Đội xe bò phía trước càng lúc càng đến gần, Tôn Phù nhìn thoáng qua rồi nhanh chóng cúi đầu, ông quay mặt sang một bên, vui mừng và kích động nhỏ giọng nói “Nữ lang, đó là xe của nhóm thế gia vọng tộc đấy ạ.”Cơ Tự đáp “ừ”, nàng cũng như ba người hầu, đều cúi đầu tránh đường với thái độ cung trong chốc lát, sáu chiếc xe bò theo hàng theo lối chạy nhanh đến chỗ họ. Còn cách một quãng xa, Cơ Tự đã nghe thấy tiếng cười đùa rôm rả từ đội xe bò truyền đến, loáng thoáng có tiếng thiếu niên lang nói “Nghe nói Lư Tử Do trú chân ở thôn La Thủy trước mặt đây, ta còn tưởng rằng đó là nơi sơn thủy hữu tình thế nào, không ngờ nó lại quá đỗi tầm thường.”Thiếu niên lang vừa dứt lời, mấy tiếng cười lại vang giòn giã. Lúc này một giọng nói thốt lên “Thập Tam lang, vậy chúng ta cũng đến thôn La Thủy đi.”Trong tiếng cười cười nói nói rôm rả, thoáng chốc họ đã đến gần. Vẻ mặt của nhóm Lê thúc càng tỏ ra cung kính khép nép hơn, nhất là Tôn Phù đứng bên cạnh Cơ Tự, gần như thân người đã còng hẳn xuống, cái dáng vẻ nịnh nọt lấy lòng kẻ bề trên của ông vốn là bản chất không thể nào che trong đội xe bò cũng thờ ơ liếc mắt nhìn Cơ Tự, một gã trung niên cười khẽ rồi cất lời “Ồ, tiểu cô này tướng mạo khá thanh tú đấy.”Gần như gã vừa nói xong, một thiếu niên lang trẻ tuổi bên cạnh gã lập tức tiếp lời “Nếu Thập Cửu thúc vừa ý kiểu nữ tử có xuất thân bần hàn này thì cứ lấy về thôi.”Cơ Tự thoáng mím chặt trung niên cười sang sảng “Cũng không hiếm lạ đến mức ấy, đừng nên chuốc phiền phức thì tốt hơn.”Sau khi gã trung niên nói ra câu này, những ánh mắt nhìn vào người Cơ Tự đã lạnh nhạt đi rất nhiều. Đội xe bò nhanh chóng đi qua, trong ánh mắt đưa tiễn của nhóm Cơ Tự, họ tiến thẳng vào thôn La Thủy dưới bờ theo bóng dáng họ khuất dần, Cơ Tự khẽ nhếch môi, không khỏi day đầu mày. Mới vừa rồi nàng lại xuất hiện ảo giác, trong cơn hồng thủy cuồn cuộn nhấn chìm cả thôn La Thủy có mười mấy thi thể mặc áo gấm trôi lềnh là... Mấy người này chẳng qua chỉ thuận miệng bình phẩm nàng vài ba câu thôi mà...Nàng nhăn mày chốc lát rồi đột ngột đi về phía miếu thổ địa, nhìn xung quanh khe núi kia một hồi. Sau đó quay đầu nhìn về phía bờ đê lúc nàng đến, lại trông lên bầu trời hướng Đông sấm chớp liên Tự chỉ về phía Đông, nói nghiêm túc “Phù thúc, nếu phía Đông xảy ra hồng thủy, sau đó ngập đến chỗ chúng ta đang đứng, thúc nói xem liệu nó có phá vỡ bờ đê này rồi cứ thế tràn vào khe núi này không?”Lê thúc cười nói trước “Nữ lang, người lại lo nghĩ không đâu rồi. Huyện Thanh Sơn không có mưa, sợ gì hồng thủy chứ?” Ông chỉ vào đội xe bò có khí thế oai vệ kia, “Họ đều là những nhân vật lớn học rộng biết nhiều, cao nhân nào chẳng có, họ đã không sợ thì nữ lang có gì phải sợ?”Tôn Phù cung kính đáp “Lão Lê nói đúng, đội xe vừa rồi đi qua toàn là thế gia vọng tộc. Đương nhiên những thế gia vọng tộc cao quý nhường này đã đọc bao nhiêu sách ốc, có việc gì mà chưa từng thấy qua? Họ đều không cảm thấy bất ổn thì sao nữ lang phải suy nghĩ nhiều làm gì?”Lúc Tôn Phù nói đến thế gia vọng tộc, Cơ Tự cười nhạt nhướng mày. Thế nhưng trong nháy mắt, vẻ kiêu ngạo trên mặt nàng lại biến thành sầu lo. Nàng thầm thở dài, dằn xuống những suy nghĩ bộn bề trong lòng, nhìn ba người hầu với ánh mắt kiên Phù đành nghiêm túc nhìn theo phía tay nàng chỉ, Dữ Trầm ở bên cạnh tiếp lời “Đương nhiên là sẽ tràn vào khe núi, địa thế miếu thổ địa rõ ràng rất thấp, vùng đất khá rộng, còn có khe núi xả lũ nữa. Nhưng đến khi những dân làng này chặn xong khe núi, rồi đắp thổ long cao lên hai trượng thì chưa chắc sẽ bị ngập lụt.”Cơ Tự gật giác vừa rồi thật sự quá chân thực, nàng chỉ vừa thất thần đã thấy thảm cảnh xác chết trôi nổi chồng chất, nhà tranh lềnh bềnh, quạ đen bay khắp cánh đồng. Chúng chân thực đến nỗi dường như nàng có thể ngửi thấy cả mùi hôi thối của xác chết trôi bốc lên Tự lại quay đầu nhìn về phía thôn làng, lúc nãy ảo giác xuất hiện, hình như nàng còn nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu, chính trận hồng thủy này đã nhấn chìm trăm mẫu ruộng phì nhiêu của nàng, khiến nàng bị tổn thất nặng nề về tài sản và cũng gây ra bao sóng gió liên tiếp về sau, khiến cả đời này nàng không còn cơ hội trở mình. Chương 124 Quá bắt mắt cũng phiền. Tạ Lang đi thong dong, trông có vẻ chẳng buồn quan tâm nhưng ánh mắt lại luôn nhìn Cơ Tự. Chàng chưa từng được nhìn thấy dáng vẻ của Cơ Tự hiện tại. Nàng đã đến độ dung nhan cực thịnh, giống như hoa hồng nở rộ trong đêm tối, quả thực đẹp lộng lẫy. Tuy Kiến Khang có nhiều mỹ nhân, nhưng nếu đẹp đến mức như Cơ Tự lại rất hiếm. Da dẻ trắng mịn, tư thái yểu điệu thướt tha, đẹp từ sợi tóc đến móng tay. Nhưng thứ đẹp nhất trên cơ thể nàng chính là đôi mắt phượng như chất chứa rất nhiều tâm sự sầu muộn, hút hồn người khác kia. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 124” → Chương 123 Gặp lại với thân phận nữ nhi. Việc đầu tiên Cơ Việt làm khi vừa về phủ là sai người báo tin cho Trang Thập Tam Đã bứt dây động rừng, xin chú ý chặt chẽ! Ý Cơ Việt là mình đã khiến Viên tiểu cô hoảng loạn, về phần sau khi trở về, ả có lo sợ rồi Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 123” → Chương 122 Trả đũa. Đúng lúc này, Viên Nhàn trông thấy kẻ thần bí ngồi đối diện Cơ đại lang nói gì đó rồi khom người đứng lên bỏ đi. Đến tận khi chiếc thuyền lá đưa y khuất dạng từ lâu, Viên Nhàn mới phát hiện ánh mắt của mình nãy giờ vẫn nhìn chăm chăm vào khuôn mặt của Cơ đại lang không rời. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 122” → Chương 121 Thành danh. Hiện tượng địa long trở mình xảy ra cũng nhanh mà kết thúc cũng nhanh. Chỉ thoáng chốc, ngõ Thập Lý đã truyền đến tiếng khóc vui mừng “Dừng lại rồi, dừng lại rồi.” Tiếp nữa, lác đác vài bóng người chui ra từ các ngóc ngách, cát bụi mù mịt dần dần tản đi. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 121” → Chương 120 Cơ Việt thần thông. Đang lúc mọi người cùng nhau chúc thọ cho hoàng hậu thì bỗng nhiên hoàng đế vẫy tay gọi Cơ Việt “Cơ ái khanh, đến đây ngồi cạnh trẫm nào!” Xung quanh yên lặng như tờ, ánh mắt mọi người đều dồn về phía này, Cơ Việt ung dung đứng dậy, đi đến ngồi cạnh Hoàng đế. Vị trí của Cơ Việt đương nhiên không ngang hàng với đế hậu mà hơi chếch về sau một chút, nhưng cũng là vị trí tôn quý bậc nhất. Hôm nay là ngày gì? Hành động này của Hoàng đế rõ ràng đang tuyên cáo mình hết sức coi trọng Cơ Việt. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 120” → Chương 119 Gặp lại Tạ Lang. Cơ Tự thấy nực cười, bình thản nói “Ừ, thúc đi bảo gã quản sự ấy, Chử thần y đã ưng thuận với Cơ Tự một lời hứa, nhưng lời hứa duy nhất quý giá như vậy làm sao có thể mua bằng tiền bạc được? Huống chi Cơ Tự ta cũng không thiếu tiền.” Nàng thoáng ngừng lại rồi nói thêm, “Thúc hãy chuyển cáo cho gã quản sự kia, trừ phi Cơ Tự ta nợ Trần Quận Viên thị họ ơn đức to lớn bằng trời thì ta mới cố công báo đáp bằng chuyện này, còn những việc khác thật sự không cần thiết nhiều lời.” Trịnh Ngô vâng dạ liên hồi rồi quay người đi. Sau đó ông trở lại rất nhanh, sắc mặt khá khó coi, khe khẽ bẩm báo “Tiểu cô, ta đã chuyển lời của người rồi, người của Trần Quận Viên thị vô cùng tức giận.” Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 119” → Chương 118 Cơ đại lang tuấn tú rạng ngời. Buổi chiều Cơ Việt dẫn theo Tần Tiểu Mộc đi ra phố. Nhìn con đê dần hiện ra trong tầm mắt, Tần Tiểu Mộc khẽ bẩm “Đại lang, theo lời căn dặn của người, bọn tôi đã bán căn viện ở Ô Y Hạng, lấy số tiền đó mua hai căn viện ở bên cạnh tứ đại học quán rồi, hiện nay đã sửa sang gần xong, người có muốn đi qua đó xem thử không ạ?” Trong xe lừa vang tiếng Cơ Việt cười nhẹ “Ừ, có thời gian sẽ đi xem.” Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 118” → Chương 117 Từ đó nàng buồn. Mọi người đều kinh ngạc, không ai chú ý đến Viên Nhàn đã lẳng lặng lui xuống từ lúc nào chẳng hay. Vừa rời khỏi chỗ này, Viên Nhàn đã đến thẳng viện của mẫu thân Tạ Lang. Mẫu thân Tạ Lang cũng là nữ nhi của Lang Gia Vương thị, nổi tiếng nhân từ lễ nghĩa. Bà tín Phật đã lâu, mấy năm qua chỉ chăm lo tu tập, nên đã giao quyền quản gia lại cho Tam tẩu của Tạ Lang từ lâu. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 117” → Chương 116 Tâm ý Trần Thất lang không hiểu ý của Tiêu Dịch, rõ ràng vẻ mặt Tiêu Dịch buồn bã hụt hẫng nhưng miệng lại nói bội phục, không biết là y đang bội phục gì nữa? Đoàn xe Cơ Tự chầm chậm lăn bánh vào Ô Y Hạng. Trước đây mỗi lần nàng đến đây đều bị người ta xua đuổi, nhưng khi nãy những kẻ quyền quý kia nhìn thấy ba mươi chín bài vị đế vương đều trầm mặc đến lạ. Thậm chí có người còn hành lễ tham bái với các bài vị kia nữa. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 116” → Chương 115 Chấn động. Không chỉ có đám tiểu cô và người đi đường chú ý đến đoàn xe của Cơ Tự mà còn cả những người khác nữa. Phải biết rằng Tạ Lang là nhân vật nổi tiếng cỡ nào, vậy mà lần đầu tiên chàng có hứng thú với một tiểu cô, hơn nữa vẫn kiên quyết nói ra bốn chữ “kết tóc xe tơ” trong tình huống chị dâu mình đã phản đối, quả thật đây chính là tin tức chấn động toàn thành. Cho nên chỉ trong một hai ngày ngắn ngủi, tên tuổi Cơ Tự đã truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ không ai không biết, vì vậy hôm nay gần như người dân khắp thành Kiến Khang đều đổ xô đến xem cuộc vui náo nhiệt này. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 115” → Posts navigation Chương 90 Công khai ôm nàng. Tuy những người Bắc Ngụy này đã sớm biết Tạ Lang có danh vọng cực cao ở phương Nam, có thể nói là tiền hô hậu ủng, nhưng họ lại không ngờ chàng đa mưu túc trí đến bậc này. Với thân phận là trưởng tử của Trần Quận Tạ thị, chỉ huy mấy mươi chiếc thuyền đến cứu họ không tính là chuyện ly kỳ, nhưng chỉ bằng một danh hiệu và một lá cờ đã có thể khiến tất cả thuyền bè qua lại tự động đầu quân chạy theo sau thì không hề tầm thường chút nào. Trong lúc đám sứ giả sắc mặt phức tạp nhìn nhóm người Trần Quận Tạ thị, không biết ai ở phía sau cười khẩy “Người Nam thích nhất tự giết lẫn nhau, Tạ Thập Bát không đủ gây kinh sợ được đâu.” Bấy giờ giọng nói Tạ Nhị Thập Cửu vững chãi truyền đến theo gió “Chư quân, hôm nay gặp nhau xem như có duyên, nếu đã vậy ta và trưởng huynh sẵn lòng đưa tiễn các vị một đoạn đường.” Phải biết rằng, dù nhóm sứ giả Bắc Ngụy rất kiêng dè Tạ Lang, nhưng hiện tại biết mình phải đồng hành với danh sĩ đa mưu túc trí này, mọi người đều cảm thấy vui mừng từ tận đáy lòng. Ngay cả Thác Bạt Đại cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ Tối nay có thể ngủ ngon giấc rồi. Trong tiếng trò chuyện của hai bên, thuyền bắt đầu cập sát vào nhau, bắc ván làm cầu qua lại. Thấy Tạ Lang chậm chạp không xuất hiện, Thác Bạt Đại khó chịu cằn nhằn “Các người cứ luôn miệng Tạ Thập Bát này, Tạ Thập Bát nọ mà sao đến tận bây giờ vẫn không thấy hắn xuất hiện?” Thế nhưng gã vừa dứt câu, nhóm bộ khúc đã tách ra hai bên, sau nữa họ thấy Tạ Lang tao nhã vô song trong bộ bạch y, đương bế một tiểu mỹ nhân nhỏ nhắn khoảng mười bốn mười lăm tuổi đi đến. Tất cả mọi người đều mong ngóng nhìn thấy phong thái của Tạ Lang, nhưng không ngờ chàng lại xuất hiện với bộ dạng này. Mấy lang quân đất Bắc kinh ngạc nhìn Tạ Lang ôm chặt mỹ nhân đang lấy ống tay áo che mặt kia, cuối cùng một lang quân không nhịn được bật thốt “Quả… quả thật xứng danh là Tạ lang phong lưu.” Đối mặt với vẻ kinh ngạc của đoàn sứ giả, thậm chí là ánh mắt trợn trừng của nhóm Tạ Nhị Thập Cửu và Tạ Quảng, đôi mắt Tạ Lang vẫn đong đầy nét cười. Dường như chàng không hề cảm thấy trong trường hợp nghiêm túc thế này, ôm một mỹ nhân đi ra là có gì bất ổn vậy. Ngay cả lúc một lang quân quyền quý phương Bắc rì rầm bàn tán, chàng còn phóng khoáng gật đầu, hòa nhã nói “Đã để chư quân chờ lâu. Nhà ta quả thật nghịch ngợm, lúc đi ra khoang thuyền nhất thời bị ngã tổn thương gân cốt nên mới đến chậm.” Rồi chàng nhanh chóng ra lệnh, “Thời gian không còn sớm nữa, đi thôi.” Cứ thế, chàng dẫn nhóm bộ khúc bước qua thuyền của sứ giả Bắc Ngụy. Bấy giờ, mọi người vẫn liên tục bận rộn sắp xếp cho họ, điều chuyển những người không quan trọng sang thuyền khác. Cờ xí đại biểu cho Tạ Thập Bát bắt đầu hạ xuống, thay đổi thành cờ hiệu khác. Thấy hành động này của họ, những thuyền qua đường cũng chậm chạp tách ra, lưu luyến hạ cờ có chữ Tạ xuống, giương cờ của gia tộc mình lên. Sau đó nữa, tất cả thuyền bè đều tăng tốc, hùng dũng đi vào trung lưu sông Trường Giang. …. Hôm nay Cơ Tự vô cùng xui xẻo. Mới vừa rồi lúc Tạ Nhị Thập Cửu và mấy người Bắc Ngụy chào hỏi nhau, nàng tung tăng chạy ra, cố gắng chen chúc vào đám người để hóng chuyện. Hành động này thật sự không có gì phải nói. Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ boong thuyền khi nãy còn sạch bong kin kít, không biết là kẻ nào đã lỡ chân đá phải thùng dầu trẩu làm đổ lênh láng ra sàn. Đúng lúc đó Cơ Tự vừa chạy đến, thế là cả người trượt dài, ngã phịch xuống sàn tàu. Thật ra thì ngã cũng không sao, đâu phải là nàng chưa từng ngã bao giờ, nàng cảm thấy rất bình thường. Song, ngay lúc nàng ngã xuống, Tạ Lang đang ung dung thản nhiên bỗng vẻ mặt thất sắc, chàng lập tức sải bước đến ôm nàng vào lòng. Được thôi! Cũng không phải nàng chưa bị chàng ôm lần nào, nghĩ đến hôm trước chàng bị phong hàn, còn ôm nàng ủ ấm để ra mồ hôi nữa cơ. Có điều Cơ Tự không hề ngờ được, cũng vì chút sơ sót của nàng, cũng vì nàng nhất thời đắm chìm vào ý nghĩ “Tạ Lang coi trọng mình”, nên khi vừa hết bẽn lẽn, mới chợt phát hiện mình đã bị Tạ Lang bế lên, hơn nữa còn đi thẳng về phía trước, xuất hiện trước mặt mọi người. Màn này quả thật là vô cùng oan ức. Không phải nàng vấp ngã sau đó A Lang đau lòng ôm nàng một cái thôi sao? Rõ ràng là một chuyện hết sức đơn giản mà! Nhưng nàng không tài nào ngờ được, sau khi Tạ Lang ôm nàng rồi lại không lập tức buông ra, cũng không mang sang một bên xem thương tích thế nào, mà là công khai xuất hiện trước mắt mọi người, để cho ai ai cũng phát hiện “gian tình” của họ. Đúng thật là Cơ Tự uất ức không có nơi giãi bày, uất ức đến mức hận nghiến răng nghiến lợi, đành tiếp tục vùi mặt vào lồng ngực Tạ Lang. Hiện giờ Tạ Lang đang nghênh ngang đứng trên thuyền sứ giả Bắc Ngụy, tà áo phiêu dật bay trong gió. Dĩ nhiên, tuy nói là thuyền của sứ giả Bắc Ngụy nhưng thật ra nó chính là một trong sáu chiếc thuyền của Trần Quận Tạ thị phái đi. Tạ Lang vừa thong thả bước đi vừa trò chuyện đôi câu với mấy lang quân Bắc Ngụy bên cạnh. Chàng ung dung đến mức như thật sự không cảm giác được Cơ Tự đang dính sát vào ngực mình, hận không thể hóa thành vô hình trước mắt bao người đau khổ đến cỡ nào. Thời điểm Cơ Tự gần như đè bẹp mũi đến suýt ngạt thở, rốt cuộc Tạ Lang đã bứt khỏi vòng vây, bước vào khoang thuyền. Cảm nhận được xung quanh đã yên tĩnh, đầu tiên Cơ Tự hít sâu vào, sau đó khẽ hỏi “Có phải chính chàng làm đổ thùng dầu trẩu không?” Tạ Lang mỉm cười vừa đi vừa từ tốn nói “A Tự nói gì vậy? Không phải nàng vừa tận mắt chứng kiến Tạ Tài sơ suất làm đổ thùng dầu trẩu sao? Thật ra cũng không trách Tạ Tài được, lúc nãy tình huống khẩn cấp, hắn cho rằng sẽ dùng đến hỏa tiễn, nên sai người mang dầu trẩu đến, chỉ không ngờ là nàng lại giẫm lên…” Đúng lúc này Cơ Tự quát khẽ “Im miệng!” Tạ Lang ngoan ngoãn vâng lời. Mãi một lúc sau, trong tiếng thở hổn hển vì tức giận của Cơ Tự, chàng mới khẽ khàng nói “A Tự, sau này không được vô lễ với phu quân như vậy, dù cho nàng có muốn quở trách ta thì cũng phải biểu đạt uyển chuyển mới phải.” Nàng còn phải uyển chuyển á! Uyển chuyển khỉ mốc ấy! Cơ Tự căm hận sục sôi, chợt nhớ lại một chuyện liền nói “Có phải hôm kia chàng không hề bị bệnh đúng không?” Lúc này đầu óc nàng đã sáng suốt, tiếp tục lẩm bẩm, “Ta biết ngay mà, tại sao rõ ràng chàng bị phong hàn mà lại mở cửa sổ. Hơn nữa, bệnh của chàng lại mau hết thế…” Nàng càng nói càng tức, càng nói càng đau, đau đến mức muốn cắn chàng một cái cho hả giận. Lúc nàng định há mồm cắn lên xương quai xanh của chàng, lại nghe thấy giọng nói êm đềm như suối chảy, có thể xua đi bao mỏi mệt trên thế gian của chàng vang lên “A Tự muốn cắn ta sao? Nàng nhớ cắn nhẹ thôi nhé. Dù sao ta mang tiếng là yếu ớt, nếu chuyện phòng the kịch liệt quá sẽ khiến người khác nghi ngờ ta khỏe mạnh như vâm ấy.” Cái gì mà trong chuyện phòng the? Gì mà khỏe mạnh như vâm? Trong phút chốc, Cơ Tự cảm thấy mình như thiếu dưỡng khí, chỉ cần chàng nói thêm đôi câu nữa thôi là nàng sẽ ngất xỉu ngay luôn cho xem. May mà con đường không hề kéo dài bất tận, Tạ Lang đi một hồi đã vào đến phòng. Chàng vẫn ôm lấy Cơ Tự cho tới khi mọi người biến gian phòng bé nhỏ trở thành xa hoa lộng lẫy xong thì mới chịu thả nàng ra. Chàng vừa đặt nàng xuống liền xoa bóp hai cánh tay, chân mày cau lại, ra vẻ mệt mỏi “Tuy A Tự không nặng, nhưng ta quá ốm yếu, mới bế có một lát mà đã mệt đến vậy rồi.” Bế nàng đứng xem người ta bày trí hơn nửa canh giờ mà còn dám nói mình ốm yếu ư? Không đúng, không đúng, bây giờ không phải là lúc để tranh cãi chuyện này. Người này đang khoe khoang thể lực của mình rất tốt, khoe khang sự thật mới vừa rồi nàng đã để chàng bế lâu như vậy mới đúng. Trong lúc mặt Cơ Tự từ xanh chuyển thành tím, chỉ nhìn chàng chằm chằm không thốt nổi một chữ, Tạ Lang đã nhẹ nhàng gật đầu với nàng “A Tự nghỉ ngơi trước đi, vi phu đi gọi đại phu.” Nói xong chàng nhàn nhã đi ra khỏi phòng. Chàng đi chưa được năm bước, trong phòng đã truyền đến tiếng vang “ầm” thật lớn. Tạ Quảng, Tạ Tài vội vàng chạy đến xem tình huống, đồng thời lộ ra vẻ bừng tỉnh ngộ. Tạ Quảng thoáng nhìn vào phòng, rồi mấp máy môi với Tạ Lang, nói nhỏ “Lang quân, người vô sỉ quá rồi.” Tạ Lang lừ mắt nhìn hắn rồi tiếp tục thản nhiên như không. Tạ Quảng, Tạ Tài đi theo sau chàng một hồi, cuối cùng Tạ Quảng thân thiết với Cơ Tự nhất, không nhịn được nói thêm một câu “Tính toán hết mọi kế, khiến người khó lòng phòng bị, dùng thủ đoạn như vậy đối phó với một tiểu cô thật sự là một đấng trượng phu hay sao?” Tất nhiên Tạ Lang không buồn đoái hoài, trái lại Tạ Tài đứng bên cạnh hờ hững trả lời “Lang quân nhà ta nhiều ưu điểm như vậy, lẽ nào ngươi muốn người đêm đêm tương tư, nhung nhớ mỹ nhân đến thao thức mất ngủ à?” Tạ Quảng thật sự không thể phản bác lại lời Tạ Tài được. Thấy Tạ Lang đi ra, Tạ Nhị Thập Cửu và đám lang quân vọng tộc của phương Bắc đang trò chuyện với nhau đều đồng loạt quay ngoắt lại nhìn. … Mặc kệ bên ngoài náo nhiệt thế nào, Cơ Tự tức tối đau khổ ở trong phòng một lúc mới quyết định đi ra. Đầu tiên nàng tìm đến Tạ Quảng, nghiến răng nghiến lợi đưa ra hai yêu cầu, một là nàng cần vài bộ bào phục nam vừa vặn với mình, hai là đòi một căn phòng cách xa phòng Tạ Thập Bát. Rất hiển nhiên, đối với Tạ Quảng, hành động giấu đầu hở đuôi này của Cơ Tự hoàn toàn là không cần thiết. Có điều, lúc hắn thấy Cơ Tự đang tức sùi bọt mép cũng ngại nói nhiều, đành nhanh chóng hoàn thành hai yêu cầu của nàng. Có được phòng riêng của mình, Cơ Tự vùi mặt vào chăn nệm, giả bộ như chưa hề xảy ra chuyện gì. Qua hôm sau, ánh nắng rực rỡ, sóng xuân dập dờn, nàng lại cười tít mắt xuất hiện ở mũi thuyền. Hôm nay trên thuyền đầy người, nên dù Cơ Tự dậy sớm đến mấy vẫn có người dậy sớm hơn nàng. Mấy lang quân phương Bắc đang đón bình minh trên boong thuyền, người thì đọc sách, người thì chơi cờ, có hai người còn đang luyện kiếm. Nghe thấy tiếng bước chân của Cơ Tự, mấy người đều quay lại xem. Thấy là gương mặt lạ hoắc, một lang quân mặt tròn thân thiện ngạc nhiên nói “Tiểu lang người phương nào? Sao hôm qua không thấy tiểu lang?” Cơ Tự mỉm cười, nàng học theo người phương Bắc chắp tay hành lễ “Hôm qua đông người như thế, lang quân nhìn sót cũng là bình thường.” Lời nói của nàng khá có lý, hơn nữa đối với tất cả người ở đây, họ cần để ý đến huynh đệ Tạ Thập Bát và Tạ Nhị Thập Cửu thôi là đủ, thế là họ lập tức dời mắt đi. Trái lại một lang quân mặt thon dài, hàng mày được tỉa tót tán gẫu với lang quân mặt tròn kia “Liễu Lục, bây giờ chúng ta ở đất Nam, ngươi đừng để ý nhiều như vậy.” Rồi gã cười phì, “Nói đến đất Nam này thật đúng là thú vị, các người nhìn tên Tạ Nhị Thập Cửu kia đi, chỉ là một thằng con thứ, vậy mà ra ngoài còn thay trưởng huynh tiếp đãi chúng ta, ngay cả đám bộ khúc của Tạ Thập Bát cũng kính sợ hắn như chủ nhân. Thật sự chính thứ ở đất Nam này không có giới hạn nào hết à?” Gã lại nói với giọng cực kỳ khinh thường “Thứ huynh nhà ta ấy, chả khác gì đám nô tài, mặc ta đánh giết… Vậy mà mấy kẻ ở phương Nam tự xưng Trung Nguyên Chính Sóc lại chẳng có quy củ gì cả.” Lúc gã nói luyên thuyên, tuy mấy lang quân xung quanh không hùa theo nhưng vẻ mặt đều là tán thành. Tạ Nhị Thập Cửu vừa bước ra khỏi khoang thuyền liền tức đến đỏ gay cả mặt. Nghĩ đến bản thân sinh ra và lớn lên ở Trần Quận Tạ thị, từ bé đã tài trí xuất chúng, đi đến đâu đều được đều là tiền hô hậu ủng. Tuy nói là thứ tử nhưng mẹ của y cũng là đích nữ trong trăm nhà thế tộc. Ở Kiến Khang, dù y có gặp hoàng tử cũng đối đãi ngang hàng. Những kẻ ở đất Bắc này lại ngang nhiên hạ nhục y như thế! Trong thoáng chốc, Tạ Nhị Thập Cửu tiến thoái lưỡng nan, y muốn xông ra chỉ trích gay gắt, nhưng biết làm vậy cũng không được gì, trong lòng có ý mặc kệ nhưng thực sự không tài nào nuốt trôi cơn giận này. Còn bản thân Cơ Tự, mặc dù không biết Tạ Nhị Thập Cửu đang phẫn nộ, nhưng trong trí nhớ của nàng, sĩ tộc phương Bắc phân biệt chính – thứ vô cùng rõ ràng. Ở Bắc Ngụy, con dòng chính thường xem con dòng thứ như là người hầu, đợi khi phụ thân chết đi sẽ đuổi họ ra khỏi nhà. Hoặc là nếu có đứa con dòng thứ nào nắm được thực quyền, thêu dệt chứng cứ vu khống mẹ cả là thiếp, rồi đem đi bán. Đó đều là chuyện xảy ra như cơm bữa. Cho nên, lời nói của gã lang quân mặt dài kia xem như bình thường thôi. Thế nhưng ai bảo hiện nay tâm trạng Cơ Tự không được tốt. Khi gã ta vừa dứt câu, Cơ Tự liền cười khẩy “Ta cũng biết khá rõ quy củ của sĩ tộc phương Bắc. Nghe nói chỗ các người, bất cứ tên hàn môn nào có tiền đồ là được ghi vào gia phả của Thanh Hà Thôi thị, Thanh Hà Lư thị, Huỳnh Dương Trịnh thị đúng không? Giả bộ như mình là con nhà sĩ tộc, mà bình thường các ngươi cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.” Nói đến đây, nàng châm chọc, “Thứ tử ở phương Nam dù sao cũng là cốt nhục nhà mình, thế nhưng sĩ tộc ở phương Bắc thì đúng là huyết mạch ô hợp đấy.” Đám lang quân phương Bắc liền biến sắc. Dù họ rất phẫn nộ nhưng chỉ trơ mắt nhìn Cơ Tự, há hốc mồm không nói ra được lời phản bác. Bởi vì Cơ Tự nói đúng! Dù là việc nhà vọng tộc phương Bắc chấp nhận cho mấy kẻ hàn môn có quyền lực ghi vào gia phả nhà mình, ở thời đại này hay là đời sau nữa đều dấy lên nhiều trận tranh cãi kịch liệt. Nói tóm lại, bất kể hành động có thỏa đáng hay không, thì cuối cùng thật sự bọn họ đã “xáo trộn huyết mạch” của gia tộc mình. Bên này Cơ Tự đang nói thao thao bất tuyệt lại không hề biết ở lối nhỏ cách đó không xa, Tạ Nhị Thập Cửu đang nhìn nàng đầy cảm kích. Lang quân Trần Quận Tạ thị cao sang quyền quý quen lạnh lùng này lần đầu tiên phát hiện, hóa ra cũng có lúc y cần người bảo vệ. Mà Cơ tiểu cô xưa nay kiêu ngạo khiến y không thích này lại bỗng nhiên trở nên gần gũi vô vàn!

kiêu kiều vô song